Sóng, hú. Một làn sóng diễn sóng, bắt đầu từ từ và kiên quyết, sau đó sóng. Sea Breeze là lớn hơn. Thổi đá có thể sản xuất một huýt sáo âm thanh, ẩn từ Gu Chu trong đám mây vườn thở và reo hò, và giọng nói của cô là tùy ý, và đá sóng trộn lẫn với tiếng ồn. Một góc của vách núi dễ dàng được tổ chức của mình. Khớp nối Pan trắng. Tóc ướt với mồ hôi, đã được nâng lên trong gió, sự phản ánh của cô phải đối mặt thêm Bai Xi. Đẹp mờ mắt, áo choàng lẫy nhưng mê hoặc bóng của cô, như một con quỷ làm cho người đàn ông điên. Mặt Trăng có vẻ lấy một ánh sáng, hoặc nhút nhát. Che mờ bởi những đám mây. Sóng nào đã thậm chí cao hơn. Cô cảm thấy ngón tay tổn thương, nhưng sớm giữ người đàn ông, làm giảm đau trong đá với cô ấy. Lu thần trở thành lãnh đạo, ông điều khiển nhịp điệu của quá trình bão, chẳng hạn như một nữ, cô ấy giống như một con mèo, một con mèo nhỏ sữa. Glimmer duy nhất của Moonlight rơi trên lưng rộng. Đen ánh sáng. Là mồ hôi của nhau. Cấu trúc mạnh mẽ và vững chắc với mồ hôi, cơ thể vững chắc là đa dâm phổ biến tham lam cho các thao tác nguyên thủy năng lượng tỷ. Gu Chu của cơ thể là một chiến trường, như xa biển, tăng thăng trầm. Ông là một vị tướng khốc liệt, nắm giữ cánh tay của spear súng là một hình tam giác dày cơ, lồi kính là vật lý năng lực, khuôn mặt đẹp trai và sự thiếu hiểu biết xung quanh niềm đam mê với người phụ nữ trong cánh tay của mình. Đôi mắt của ông là màu đen và sáng, đã thu hút mắt, thì thầm của mình, "say my name. ” Gu Chu tan chảy trong đôi mắt của mình, không thể giúp đỡ, nhưng liên tục la hét tên của ông. Bắc ngôi sao...... Bắc ngôi sao...... Trong ném, cô ấy rõ ràng biết tâm trí của mình, ông là ngôi sao Bắc, bối rối và sao Bắc của cô, cô sẽ thay vì thương mình không thể giúp đỡ để đè bẹp North Star. Tên của mình, chẳng hạn như xây dựng thương hiệu, như quyền lực của mình bị rơi vào sâu sâu nhất của cô. Vai đã được ấm áp, ngứa ran sớm. Cô bắt đầu để thở. Ông rời Hickey trên vai của mình, như một mai nở, sau đó ông Nan thành tiếng, "đầu tiên. ” Âm thanh này, làm tổ và trái tim của cô. Nước mắt rơi xuống. Chặt chẽ cô ấy cứng như ông, những âm thanh của "North Star" khi đọc đôi môi, vô số đau. North, tôi rất tiếc. Tôi không muốn thừa nhận tôi là làm thế nào xấu, nhưng tôi đã phản bội bạn anyway. Bởi vì tôi thực sự đã yêu với anh ta. Khó khăn cho tình yêu, thậm chí không biết tại sao bạn yêu thương. Tất cả tôi biết là, ông cho phép tôi, và làm cho tôi cảm thấy lúc dễ dàng, và bạn. * Trong năm đó. Cô đã chia tay với Bắc nói. Bắc chỉ cười và nói với cô ấy, cũng đến, tôi thực sự bận rộn những ngày này, không phải với bạn tôi đã sai. Trái tim của cô. Đau này chia sẻ, nụ cười, không, tôi không có để chơi với sự kiên nhẫn, tôi thực sự muốn chia tay với bạn. Bắc khuôn mặt là cứng, và chỉ sau một thời gian dài để hỏi, tại sao? Cô trả lời nhẹ nhàng, mệt mỏi, mệt mỏi để phá vỡ. Trả lời như thế nào phượng, tự nhiên, đã phá vỡ cho lần đầu tiên không thành công. Cuối phía bắc được tempered, và giữ cô trong cánh tay của mình, mỉm cười, phá vỡ những điều chúng ta cần phải nói về nó, tốt, cung cấp cho tôi một ít thời gian, sau thời gian này tôi sẽ đi cùng bạn. 她还是没能将他推开。 亦如,她始终没能抬手搂住他的绝决一样。 可就算如此,她还是感觉到了。 感觉到北深的身体在微微颤抖,心,就被自己狠狠撕开了个大口子,汩汩流血。 那段时间,乔云霄成了陪她进进出出的人,甚至他会当着陆北深的面牵着她的手就离开。她能察觉到陆北深的愤怒,但他始终隐忍,一次次等在宿舍楼下,直到她出现。 然后,会送她各种各样的小玩意。 都是他精心挑选了,不贵,却都是她喜欢的。是的,只要是北深送的东西,哪怕只是一根狗尾巴草,她也视若珍宝。 可是,她将小玩意儿全都扔了,当着他的面,然后告诉他,北深,我不需要这些不值钱的东西。我喜欢奢侈品,喜欢名牌,你觉得这些廉价的东西能配得上我吗?你买不起就是买不起,弄了这些东西来我就喜欢了? 是多么打击尊严的话。 她知道北深听着一定心寒,而她,心何尝不寒呢。 北深的眼里是受了伤,但还是慢慢地将她扔了一地的小玩意儿逐一拾起来,又塞到了她手里,嗓音很低,“对不起,我目前只能买得起这些东西,但只是目前。初初,我会赚钱,以后你想买什么我一定会给你买什么。” 她最恨的就是自己,恨自己这么伤害北深。她知道这些东西是花费了他所有打工赚来的钱,他同时打几份工,除了要为他身体不好的母亲留出医药费外,其余的都用在了她身上。 后来,北深终于走了,连同他的母亲。 是乔云霄帮了她,他说,顾初,你也知道现在顾家的情况,你更知道a大就唯一一个出国留学的名额,听说研究生部那边有意要将这个名额给陆北辰,他已经为了你拒绝过一次了,你还想耽误他的前途? 她知道这些事,也知道校方有多重视陆北深。 如果顾家没有出事,那么她肯定会大言不惭地说,为我拒绝又怎么了?他以后发展不好的话大不了我顾初养他,如果他想出国,我也跟着出国,他上课,我就做他的贤内助。 她失去了说这句话的资本,因为她自己的那双翅膀都被折断了。 乔云霄说,我可以帮你,让他彻底离开。 她喝着只剩下半杯的饮料,然后,眼前就旋转了。 等再醒来时是在酒店。 她的衣服换成了浴袍,乔云霄刚从浴室出来,全身上下仅有一条浴巾。她惊呆,他却跟她说,我放了消息给凌双,你知道她喜欢北深,一定会通知他来的。 一切都顺风顺水。 北深敲开了酒店的房门,腰间围着浴巾的乔云霄拥着她站在门口,跟北深说,不好意思,她是我的。 她以为北深会勃然大怒,说不定会出手来打乔云霄,甚至她已经准备好了,如果真的这样,她会让他走。可是,北深的脸色难看僵冷,没看乔云霄,而是看着她,问,是吗? 他在问她,她是不是乔云霄的女人。 她张了张嘴,溢出来一个字,是。 北深盯着她看了好半天,久到一个桑田沧海。 然后,他什么都没说,转身离开。 没过几天,她接到陆北辰出国留学的消息,他接受了校方唯一的一个名额。 顾家,就此也没落了。 * 顾初从这一场旧梦中醒来的时候,窗外泛着鱼肚白。 薄毯遮了身体。 衣衫凌乱地散落在不远处的沙发上。 昨晚在礁石,她被耗费了全部的体力,最后是陆北辰抱着她回来的。 到民宿已是深夜,只有遥远的海浪声,其他住客都睡着了。 她懒懒地窝在*上,又赖着他的胸膛。 他成了贪嘴的豹子。 再一次将她吃了个干净。 起身扯了睡裙套上,下*的时候腿软,差点趔趄摔倒。 陆北辰不见了踪影,他睡的那边十分整齐,枕头也端正摆着,像是没人躺过似的。顾初看了看*榻,又抬眼看了下窗帘,没拉,玻璃折射着光晕。 这不像是他的作风。 她想着许是他又在工作,出了卧室,轻轻叫了声“北辰”,没人回应。 洋房的面积不小,但找一个人也不至于找不到。 顾初觉得奇怪,在客厅里坐了好一会儿也没见陆北辰,便打了他的手机。 隐约有手机铃声从微敞的窗子飘过来。 很熟悉。 是他的手机铃声。 但很快地,铃声就没了。耳边是“嘟嘟”声响,对方掐断了通话。 心中更是疑惑,忍不住又打了一遍,这一次是通了,但手机铃声没了。不知怎的,顾初心里就咯噔一下,起身凭着刚刚记忆的方向去找,一直走到起居室,她听见话筒里有“喂”的声音,与此同时,这道声音也隔着一层薄薄的窗帘响起。 顾初走上前,将窗帘撩开了一条缝隙,落地窗没关,能直达花园阳台。 花园倚墙处,陆北辰就站在那儿,接通了手机。 “你在哪儿?”顾初轻声问,眼睛却盯着不远处他的背影。 “我在买早餐的路上,马上就回。”陆北辰话毕,就挂了电话。 顾初心一凉,他在撒谎。 上前一步,却紧跟着看见一双手臂圈住了陆北辰的脖子。顾初倏地止步,这才看见被陆北辰挡着的是个女人,她哭得很伤心,质问他,“你怎么可以这么对我?” 熟悉的声音。 顾初紧紧攥住了窗帘。 是林嘉悦,她不是走了吗? 不远处的陆北辰却搂住了她,低低地跟她说,“嘉悦,你要相信我,我爱的是你。”话毕,他低头,深深吻上了她。 窗帘旁的顾初,泪水,瞬染脸颊。
đang được dịch, vui lòng đợi..
